Diễn Đàn Giải Trí và Chia sẻ

/
 
IndexIndex  Trang ChủTrang Chủ  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
:: Vn-GiảiTrí.5forum.Net ::
  • Vn-GiảiTrí
Gunny free - Tặng HC - VK mới
Gunny Lậu Mới 4.5 H0T anh em vào TEST nào
Tổng hợp 6 game gunny free
Một Võ lâm chi mộng lậu nữa cho anh em chơi đây
Gunny Lâu chơi cực đã đây
Gunny braxin có 1 sv việt nam free xu
Thêm 1 gunny không lag, full PB ( bắn nhau lên level) cho anh em chơi
Tiêu Dao Giang Hồ Private Free đồ khủng trong shops hết
gunny lậu mới free 100.000.000 xu cho anh em.Chơi khoảng 3 ngày lên cấp 50.Max lv 60.
game ban sung cf online choi tren web ko can download
Game giống vua hải tặc đây mọi người mới vào có víp1 nhé mỗi ngày được nâng vip
Võ Lâm Chi Mộng lậu Fee 888 Vàng Đây
Game mới free cho ae đây
Cổ kiếm Khựa, không lag, không dis, không donate, 15 phút lên99, FREE all
hướng dẫn các bạn bug vũ khí +12 vào trang bị gunny lậu
game tiên hiệp truyền kỳ 2 . click 1 1k5 vàng
Game giống ngọa Long ( private ) HOT !!!! tặng vàng theo lv! free VIP
Free Vkhkmp ngày 18/4 ae hãy nhanh tay nào
Game TQ tặng 200000000 vàng có link ae vào test thử
Gunny zata 3.4 và hướng dẫn đăng ký (ko biết có bạn nào biết chưa ?)
Võ Lâm Chi Mộng 2 private VN free 999m knb việt hóa 90%
[VLCMII] Update phiên bản mới Võ Lâm Chi Mộng II VH 100%
Thục sơn private free 100%
ddtank 2U bồ đào nha update đây
Võ lâm chi mộng lậu của trung quốc ae vào test thử
share link phong thần private free 50%
Game 3D thuần Việt của VTC mang tên "Gà Chiến", mở cửa 15/04/2013
Gunny TQ - Phiên bản mới - Hình ảnh mới và đẹp mắt
[Share]Quà tặng âm nhạcv6.0
[Code] thông điệp yêu thương (colorbox) classic
code bài viết cùng chuyên mục và bài viết liên quan cho forumotion
gunny braxjn free vào game được tặng đồ
Tiên hiệp 2 xuất hiện tại việt nam
Gunny lậu full xu ổn định cực hay
Gunny Khựa Free xu, tặng đồ+15 vào chơi thử nhé !
Mu nước ngoài quá chất Reset giữ điểm
Cổ kiếm free 99999999999 xu..9999999999 đồng
gunny moi pb 4.0 ht vai
[Update]Update phiên bản mới Võ Lâm Chi Mộng II
Tổng hợp web gunny lậu không die hay ko
Gunny lậu 65m2 chỉ số cực khủng free xu
VLCM II tặng 90tr KNB và 13 thần thú
MUSS8.COM - Ra mắt máy chủ Triệu Hồi vào 13h 21/04/2013
Hàng chục gunny lậu trung quốc ( Free xu )
gunny moi open cho ae thử đây
http://s5.gunny.rlion.net/ MỚI OPENHUM NAY
Đột Kích Nhóc Pro ( có link )
Gunny lậu mới tìm được nè
AE tham gia VLCM 2 Free 100% Giao dien cực Gold !
Võ Lâm Chi Mộng II Free Hoàn Toàn....
bongm
moly123
moly123
lungvbn
wandoz2
wandoz2
wandoz2
bacvanhanoi
binhpro346
binhpro346
bacvanhanoi
vucoivipbn
emlaso19
emlaso19
hoanghon2205
xuong1996
chitieu
nhoxlove7229
onglayqua40
phattk2oii
canbkvn
๖ۣۜ๑۞๖ۣۜDark♥๖ۣۜß☼☼m๖ۣۜ۞
nhoxlove7229
๖ۣۜ๑۞๖ۣۜDark♥๖ۣۜß☼☼m๖ۣۜ۞
lazio1995
conghongxl
calan1158002vn
calan1158002vn
govjp2
govjp2
govjp2
oicaidet123
lyyengc
admin0012
admin0012
omyeuvvv
tonykiss
bongm
vuemto2015
omyeuvvv
z4vuanhtu
xaolozfag12
nhokbrs
lasperpen
omyeuvvv
ts2c94
sonckjnk1
se7venl0ve
tieutu1234
jo0ngkim
Social bookmarking
Social bookmarking Digg  Social bookmarking Delicious  Social bookmarking Reddit  Social bookmarking Stumbleupon  Social bookmarking Slashdot  Social bookmarking Furl  Social bookmarking Yahoo  Social bookmarking Google  Social bookmarking Blinklist  Social bookmarking Blogmarks  Social bookmarking Technorati  

Bookmark and share the address of Diễn Đàn Giải Trí và Chia sẻ on your social bookmarking website
Hỗ Trợ Trực Tuyến

Admin


Bài viết mới cùng chuyên mục

Bài viết liên quan

      Share|
      Tiêuđề

      Trinh nữ báo thù 4

      Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
      Tác giảThông điệp

      Admin
      Người đứng đầu

      posts : 779
      points : 2475
      thanked : 95
      Tham gia ngày : 08/03/2013
      Tuổi : 26
      Đến từ : hải dương
      Tài năng của Admin Người này hiện đang:
      Level: Người đứng đầu
      Danh vọng:779%/%
      Tài năng:26%/100%


      Tài sản
      Thú nuôi:
      Bạn đồng hành:

      Bài gửiTiêu đề: Trinh nữ báo thù 4 27/03/13, 08:33 pm

      Trời sáng, tại nhà ông Thái. Lão là người thức dậy đầu tiên, nhìn sang thấy bà Bích vẫn còn đang đắp chăn ngủ. Lão vươn vai ngồi dậy, cái lạnh buổi sáng khiến cho lão cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều sau những ngày khó chịu.
      - Buổi sáng thức dậy thật là sảng khoái. – Lão khẽ thì thầm. Quay sang bà Bích lão gọi to. – Này!! Sáng lắm rồi dậy đi thôi bà già!!.
      Không thấy bà Bích trả lời mà chỉ im lặng một cách lạ thường. Ông Thái giục.
      - Có dậy không hả?! Bà còn định nướng đến khi nào nữa!!. Hồi khuya kêu ngủ sớm mà không nghe!! Cứ khoái cãi thôi!!.
      Bất chợt ông Thái cảm thấy có điều gì đó hơi lạ, bình thường bà Bích thường dậy rất sớm thế mà bây giờ lại nằm lì như thế, chắc tại vì hôm qua thức khuya quá chăng?. Sự yên lặng của bà Bích khiến ông Thái phải e dè. Lão đưa tay đến gần, từ từ cầm lấy tấm chăn lạnh, tay lão run run kéo nhẹ. Bất chợt cảm giác nơi bàn tay có gì đó ươn ướt, tim lão chợt sững lại, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Lão dùng hết sức giựt phăng lấy tấm chăn kéo mạnh, hình ảnh trước mắt khiến lão dường như chết ngất, lão trợn mắt hét lên thất thanh.
      - Áaaaaaa….aaa…!!!. Trời ơi…. ai đó… cứu với….!!!.
      …….
      - Rầm…!!!. – Trí tung cửa phòng chạy vào. Hắn nhìn thấy xác mẹ hắn nằm ngửa trên giường tứ chi và đầu đều bị bẻ ngoặc ra đằng sau, máu me lênh láng, hình ảnh khủng khiếp đến độ khiến khuôn mặt ông Thái trở nên co rúm lại.
      - Là nó… chính là nó… ha ha… nó trở về rồi… đã trở về rồi… ha ha!!. – Bất chợt lão vừa nói vừa cười như người điên dại.
      - Cha àh!… Cha!!!. Bình tĩnh lại đi cha!!. – Trí tiến lại gần trấn tĩnh ông Thái.
      - Có chuyện gì vậy!!. – Toàn từ ngoài chạy vào hỏi to. Hắn nhìn theo ánh mắt của ông Thái, hình ảnh trước mắt khiến hắn rụng rời cả hai chân ngồi phịch ra đất, không nói nên lời.
      Lần lượt sau đó tất cả những người còn lại đều chạy vào phòng. Nhìn thấy thi thể đã lạnh của má chồng trước mắt, Dung bất thần không nói nên lời, cô dựa hẳn lưng vào tường, tay bụm miệng cố giữ bình tĩnh nhưng lại không thể nào kiềm nổi hai dòng lệ tràn trên khóe mắt.
      - Áaaaaa….!!!. – Nga hét lên thất thanh rồi ngã quỵ xuống đất run lẩy bẩy.
      Cũng như những lần trước, con Đẹt hoàn toàn bất tỉnh nhân sự, chỉ khác là không thể thốt ra lời mà thôi.
      - Gọi công an đến đây!!!. – Trí lớn tiếng quát.
      Lòng bàn tay hắn chợt nắm chặt lại nhưng chỉ vài khắc sau đó môi hắn lại khẽ nhếch lên, điều này chỉ xảy ra trong thoáng chốc mà thôi, hắn đang cười chăng?, điều gì đã khiến hắn có thái độ như vậy?. Giây phút đó chỉ có mỗi Dung là nhìn thấy được.
      ***
      Hai giờ sau, tại nhà ông Thái. Các trinh sát đang thực hiện nhiệm vụ của mình, họ xem xét mọi nơi quanh phòng và tìm những gì mà họ cho đó có thể là những bằng chứng liên quan đến vụ án. Người nhà của nạn nhân thì ngồi tập trung tại phòng khách và được lấy lời khai ngay tại chổ.
      Tín nhìn khắp nơi xung quanh hiện trường vụ án, mọi giả thuyết về diễn biến của vụ án cứ xoay quanh đầu óc, anh biết rằng vụ án mà anh đang theo dõi có một điều gì đó rất kỳ lạ và nằm ngoài khả năng của anh, đã có ba người chết mà vụ án lại chưa đi đến đâu thật là khiến người ta đau cả đầu. Tín nhăn mặt thở dài đi về phía cửa sổ, đây có lẽ là lần đầu tiên anh cảm thấy vô cùng khó khăn khi phải đối mặt với những vấn đề khó giải thích.
      - Chẳng lẽ không còn cách nào khác để tìm ra cách hung thủ giết người sao?. – Tín khẽ lẩm bẩm một mình. – Tất cả cửa sổ đều được khoá từ bên trong, hung thủ không thể nào lẻn vào được, còn nếu nói chính chồng nạn nhân là hung thủ thì lại không thể, làm sao một người già như ông ấy lại có thể bẻ gãy tứ chi của nạn nhân được. Chỉ có thể là những người còn lại trong nhà mà thôi, nếu hung thủ cố ý lẻn vào phòng giết người không lẽ chồng nạn nhân lại không hề hay biết với lại ổ khoá cửa phòng vẫn còn nguyên vẹn không có vết trầy xước nào trước khi con nạn nhân phá cửa vào. Tại sao mọi chuyện cứ như là dấu chấm hỏi to tướng vậy nhỉ?!.
      - Thưa thiếu tá!!. Chúng tôi phát hiện một vật lạ trong miệng nạn nhân!!.
      - Vẫn là cánh hoa Sứ phải không?!.
      - Vâng!!. Đúng vậy thưa thiếu tá!!.
      - Hừ! Lại là nó!! Đây là lần thứ ba rồi!!. – Tín gác tay lên trán tỏ vẻ chán nản.
      Bỗng một người thanh niên chạy vào thưa.
      - Thiếu tá!! Chúng tôi đã tìm được vật chứng mà anh nói đến!!.
      - Tốt! Nó vẫn còn nguyên vẹn chứ?! Họ đã giấu đi phải không?!.
      - Có lẽ thế, chúng tôi vừa tìm được trong nhà kho, nó được giấu rất kỹ!.
      - Được rồi, nếu họ cố ý giấu kỹ như thế chắc chắn là có vấn đề, đem vật chứng và những người còn lại cùng về sở thôi nào!!. – Mặt Tín trở nên lạnh lùng.
      - Vâng, thưa thiếu tá!!.
      ***
      Hai giờ sau đó, tại Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Huyện Long Mỹ. Các trinh sát chia nhau lấy lời khai của từng thành viên trong gia đình ông Thái. Không hiểu vì sắp đặt trước hay chỉ là sự ngẫu nhiên mà Trí là người được Tín ưu tiên lấy lời khai trước.
      - Cũng như anh nói từ 3 giờ đến 4 giờ sáng hôm nay anh và vợ đang ở trong phòng ngủ nên mọi động tĩnh anh đều không hay biết phải không?. – Tín nheo mắt nhìn Trí.
      - Thưa sếp!! Từ nãy đến giờ sếp chỉ hỏi những câu ngớ ngẩn như vậy, bộ sếp không thấy mệt sao?. – Trí cười khoẩy.
      - Hình như cái chết của mẹ anh không thể khiến anh đau lòng thì phải? Tôi thấy anh vẫn còn đủ bình tĩnh để đối phó với những câu hỏi của tôi.
      - Thưa sếp! Tôi có đau lòng hay không thì cũng đâu có cần phải cho sếp thấy, tôi nghĩ sếp nên tập trung vào chuyên môn thì tốt hơn.
      - Ở đây chúng tôi biết phải làm sao, không cần anh phải nhắc nhở đâu!.
      - Tôi còn việc quan trọng ở nhà rất nhiều, tôi nghĩ mình không có thời gian với sếp ở đây. Mẹ tôi vừa mới qua đời, còn cha tôi thì như điên như dại, tôi nghĩ sếp cũng không ác nhân tới nỗi không cho người con này chăm sóc cha mình chứ?.
      - Hì!. Anh khéo biện minh cho mình lắm, anh nói là lo cho cha hay là anh cần phải về nhà gấp để phi tang vật chứng hoặc muốn xóa bỏ vết tích gì đó?.
      - Này!!. Tôi nghĩ sếp nên cẩn thận lời nói của mình. Nếu chưa có bằng cớ sếp không nên buộc tội người khác như vậy. Thật không hiểu sao sếp lại được lên cái chức vụ này đấy!. – Trí nhếch mép.
      Tín trầm ngâm không nói gì, anh khẽ nói nhỏ với người lính canh bên cạnh và ra hiệu cho hắn ta đi ra ngoài. Sau khi tên lính canh đi khỏi, Tín đến gần nơi Trí ngồi, anh dùng hai tay xách ngược áo của Trí lên và thì thầm vào tai hắn.
      - Tao rất muốn biết hiện tại mày đang nghĩ cái quái gì trong đầu?. Tao chắc chắn rằng mọi việc đều có liên quan tới mày!. Nếu tao có bằng cớ mày sẽ không có cơ hội để được cười như thế đâu!!. Nghe rõ chưa?!.
      Sau khi được Tín thả lỏng ra, Trí vội sửa lại cổ áo và nói rất nhẹ nhàng vào tai Tín.
      - Nếu sếp cảm thấy đủ tự tin về bản thân thì sếp cứ việc. Còn bây giờ tôi không có thời gian để kể chuyện cổ tích cho sếp nghe đâu. Tôi đi được rồi chứ sếp!!.
      Sau khi Trí ra ngoài, người bước vào kế tiếp chính là Dung. Nhìn thấy Dung, Trí mỉm cười ấm áp và nói.
      - Anh chờ em ở bên ngoài nhé!.
      Dung mỉm cười gật đầu đáp lại, điều đó vô tình làm cho khuôn mặt của Tín thay đổi lạ, hình như có điều gì đó làm Tín khó chịu mỗi khi nhìn thấy Dung và Trí.
      …….
      - Đã mười năm không gặp, em vẫn khỏe chứ?!. – Tín từ tốn.
      - Thời gian qua anh cũng không thay đổi gì nhiều!. Không ngờ bây giờ anh lại được thăng chức cao như vậy!.
      - Anh xin lỗi! Thật ra anh….!. – Tín lắp bắp.
      - Anh không cần phải nói nữa, em đủ hiểu mà!. Có lẽ em không xứng đáng để được nhớ tới hơn là sự nghiệp của anh. Lúc đó em quá khờ dại khi tin vào lời hứa ngày xưa. Không hiểu tại sao lúc đó em cứ đinh ninh là anh sẽ về. – Dung tỏ vẻ bình thản khi đối mặt với Tín.
      - Không như em nghĩ đâu!. Lúc đó anh có ý định trở về mà, chỉ tại….!.
      - Tại sao? Chỉ tại àh? Hai năm, năm năm, rồi mười năm, bây giờ gặp lại anh chỉ nói được hai từ “chỉ tại” thôi sao?. – Dung mỉm cười buồn bã.
      Nghe Dung nói như vậy, Tín im lặng không nói gì, anh thở dài và mồi lấy một điếu thuốc rồi trầm ngâm nhìn Dung.
      - Em lập gia đình từ khi nào vậy?. – Tín gặng cười hỏi.
      - Cách đây hai năm! Thật ra chúng em đã gặp nhau từ bốn năm trước, anh ấy đối xử với em rất tốt, biết hoàn cảnh gia đình em khó khăn anh ấy đã giúp đỡ rất nhiều và em rất biết ơn về điều đó.
      - Vì thế mà em đồng ý lấy hắn!. – Tín thẳng thừng.
      - Nếu phải thì sao mà không phải thì sao?!. Còn hơn là cứ chờ mãi một người không về.
      - Nhưng mà hắn….!!.
      - Thôi anh àh!. Em nghĩ ta nên kết thúc cuộc nói chuyện về quá khứ đi, đã từ lâu em không còn muốn nhắc đến nữa, hiện tại chồng em đang chờ em bên ngoài, em nghĩ ta không cần phải nói thêm về vấn đề này nữa.
      - Thôi được, nếu đã nói vậy thì em có thể đi rồi!.
      Dung đứng dậy đi về phía cửa, bất chợt Tín lên tiếng.
      - Hãy cẩn thận chồng của em, anh hoàn toàn không tin vào hắn.
      Dung không nói gì, cô lặng lẽ bước ra ngoài. Kế đó một người thanh niên bước vào thưa.
      - Thưa sếp tất cả mọi lời khai đã có đủ! Chỉ có chồng nạn nhân là đang trong trạng thái điên dại mà thôi, chúng tôi đã đưa ông ấy vào viện, có lẽ chúng ta sẽ phải chờ lấy lời khai sau ạh!!. Còn về vấn đề chậu hoa Sứ thì chúng tôi đã giao qua bên xét nghiệm, chắc hai hay ba hôm nữa sẽ có kết quả.
      - Tôi biết rồi, anh cứ để hồ sơ trên bàn, hiện giờ tôi muốn được yên tĩnh, nếu không có gì đóng cửa lại giùm tôi nhé!.
      Trong phòng chỉ còn lại mình Tín, anh gục mặt xuống bàn ôm lấy đầu.
      - Tại sao chứ?! Tại sao không thể chờ anh về? Tất cả mọi chuyện anh làm đều là vì em thôi mà!. Em thà chấp nhận lấy một người mà em không yêu còn hơn là chờ anh trở về sao?. – Trí rên lên khe khẽ.
      Tập 18: Đêm Tối
      Sáng sớm ngày hôm sau, tại một nơi xa khác. Hôm nay Dũng dậy khá trễ so với thường ngày, anh vươn vai đứng dậy, nhìn vào bàn làm việc anh cảm thấy không hứng thú chút nào, thế mà nó đã gắn liền với anh suốt những năm tháng dài dằng dặc. Từ ngày về ở với Lan, anh cứ lao đầu vào công chuyện làm ăn, nhiều khi anh còn ngủ quên trên cả bàn làm việc, không phải ở với Lan không hạnh phúc mà là cái hạnh phúc ấy anh đã hiến dâng cho người khác mất rồi. Nhiều lúc anh cảm thấy rất có lỗi với vợ, nhưng biết làm sao hơn, hình bóng của Nhạn đã khắc sâu trong tim anh, có muốn quên cũng không thể được. Dũng ngao ngán bước vào phòng rửa mặt, đêm qua anh ngủ không được ngon giấc, trong lòng cứ thấy nôn nao, đó là lý do tại sao hôm nay anh dậy muộn, mọi sự bắt đầu từ cái hôm mà anh sơ ý làm xước ngón tay. Chắc là có chuyện gì đó đã xảy ra, bất chợt anh cảm thấy lo lắng cho gia đình. Bỗng có tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
      - Cậu Dũng ơi cậu Dũng!! Có thư tín khẩn từ nhà cậu gửi lên ạh!!.
      - Được rồi!! Được rồi!! Ra liền!!. – Dũng vội lau mặt rồi chạy ra mở cửa.
      …….
      - Anh nói sao?!. Ở nhà anh có chuyện àh!!. – Nga ngỡ ngàng khi nghe Dũng trình bày nội dung bức thư.
      - Phải!! Hôm nay anh sẽ phải về nhà!!. – Khuôn mặt Dũng tràn đầy sự lo lắng, có lẽ anh đã hiểu điều gì đã khiến anh bất an mấy ngày qua.
      - Được rồi! Anh không cần phải cuống lên như vậy!!. – Nga tỏ vẻ quan tâm chồng. – Em sẽ đi với anh về nhà!. Nhưng trước hết anh phải xin phép ba đã!.
      - Em biết là anh không còn thời gian để xin phép ba mà!!. Nhà anh đang có chuyện, đến lúc này mà em vẫn còn nghĩ đến chuyện phải xin phép ba em hay sao?!. – Dũng cáu gắt.
      - Thôi được rồi! Để em viết lại vài chữ nói rõ cho ba biết, anh không cần phải cọc cằn như vậy!. – Lan thở dài buồn bã. – Nhiều lúc em thấy anh cứ như là lấy em chỉ vì trách nhiệm vậy, anh chưa bao giờ tỏ ra dịu dàng và quan tâm em cả, em lấy con người chứ đâu phải lấy khúc gỗ!. Hay con tim anh được làm bằng sỏi đá! Thời gian qua em đã làm quá nhiều chuyện để được vừa lòng anh thế mà có bao giờ anh nở nụ cười với em đâu. Suốt ngày anh chỉ chúi đầu vào công việc, còn không thì chăm sóc những chậu hoa Sứ, anh nghĩ em không khó chịu khi thấy anh cười với chúng sao?! Nhiều khi em nghĩ mình còn thua cả những chậu hoa Sứ đó nữa.
      Lan lau nước mắt quay đi, bất chợt từ đằng sau, Dũng choàng tay ra trước ôm chầm lấy bờ ngực Lan, ép lưng cô vào ngực anh. Lan im lặng không nói gì, hai dòng nước mắt tuôn rơi, chỉ cần được Dũng ôm như vậy thôi cũng đã ấm áp lắm rồi, cô cúi đầu vào cánh tay của anh thút thít.
      - Em yêu anh nhiều lắm, anh có biết không?!.
      Dũng hôn nhẹ lên mái tóc của Lan, anh cảm thấy Lan đáng thương hơn bao giờ hết, phải chi trong anh không có hình bóng của Nhạn thì có lẽ anh đã yêu Lan mất rồi. Anh biết cô hy sinh vì anh quá nhiều, anh không muốn cô phải lao tâm như vậy, sợ sẽ làm cô thất vọng, vì thế mà anh luôn tỏ ra khó chịu với cô chứ anh nào đâu muốn thế.
      - Anh xin lỗi!. – Dũng thì thầm. – Anh chưa bao giờ nghĩ là sẽ ghét em, chỉ vì anh còn nhiều điều khó nói.
      Lan quay người đối diện với Dũng, cô nhìn anh chăm chú rồi đưa tay lên vuốt mái tóc huyền của anh.
      - Đến một lúc nào đó khi anh rơi giọt nước mắt đầu tiên vì em thì có lẽ đã quá muộn rồi!. – Lan mỉm cười buồn bã quay lưng bước đi để lại một mình Dũng ngay giữa phòng khách.
      ***
      Cùng thời gian này, tại nhà ông Thái. Dung đứng thẫn thờ ngoài ban công, gió buổi sáng thổi nhẹ làn tóc mây bay trong gió, từ khi gặp Tín đến bây giờ không lúc nào mà cô không nghĩ đến anh, tình yêu từ mười năm trước lại trỗi dậy trong cô. Dung nghĩ mình đã chôn vùi tình cảm ấy trong sâu thẳm rồi thế mà bây giờ…
      - Ấy dà…! Mình làm sao thế này?. – Dung thở dài đưa tay ôm lấy ngực. – Mình cứ tưởng rằng đã quên con người phụ bạc đó rồi. Thế mà khi gặp lại tại sao tim mình lại xốn xang đến thế?!.
      Đang miên mang suy nghĩ bất chợt từ đằng sau một đôi tay quen thuộc ôm chầm lấy eo Dung xiết mạnh khiến cô khẽ giật mình.
      - Em suy nghĩ gì mà ngẩn người ra vậy?!. – Trí thỏ thẻ.
      - Không có gì cả, em chỉ đang suy nghĩ về chuyện của mẹ thôi, không hiểu tại sao gia đình mình lại xảy ra chuyện này?.
      - Này!. Em đừng quá lo lắng như vậy, vẫn còn có công an mà, họ nhất định sẽ tìm ra hung thủ thôi, em cứ yên tâm. – Trí mỉm cười xiết chặt Dung vào lòng ngực. – Anh có món quà muốn tặng em này!.
      Trí đưa tay vào túi quần lấy ra một vật hình khối rồi lòn tay đưa lên trước mặt Dung, hắn mở khẽ chiếc hộp ra để lộ hẳn một chiếc vòng cẩm thạch trắng rất đẹp. Dung bỡ ngỡ trước món quà giá trị của Trí, cô bụm miệng há hốc mồm không nói nên lời. Không chờ cô lên tiếng hắn tiếp tục.
      - Hôm nay là lễ kỷ niệm hai năm ngày cưới của chúng mình, em không nhớ sao?!. – Trí nhìn Dung cười hiền từ.
      Bất chợt mắt Dung nhòa đi, bốn năm rồi mà tình cảm của Trí đối với cô vẫn không thay đổi, món quà mà Trí dành cho cô không phải là chiếc vòng cẩm thạch mà là tình yêu chân thật của Trí. Dung biết dù con người Trí có xấu xa đi nữa thì cũng là một người chồng tốt. Cô cảm thấy hối hận vì đã nghĩ tới Tín, như vậy quá bất công với chồng cô. Dung quay lại ngước mắt nhìn Trí trìu mến.
      - Xin lỗi! Em không nghĩ là anh nhớ tới ngày này. Em….!.
      - Em lỡ quên thì cũng đâu có sao! Miễn anh không quên là được rồi!. – Trí khẽ lau dòng nước mắt và ôm chặt Dung vào lòng.
      Bất ngờ khi ấy, Trí vừa kịp nhìn thấy từ nơi góc vườn hoa Sứ có một bóng đen thoáng lướt qua.
      - Có chuyện gì vậy?!. – Dung tò mò hỏi.
      - Hì! Đâu có gì, anh chỉ muốn tận hưởng niềm hạnh phúc khi được ôm em vào lòng thôi mà!. – Trí khẽ cười. – Àh! Mà hôm qua khi em vào phòng lấy lời khai tên thiếu tá đó đã hỏi em những gì?!.
      Dung thoáng bất ngờ trước câu hỏi của chồng.
      - Àh! Cũng không có gì đâu! Anh ấy chỉ hỏi những câu hỏi liên quan đến cái chết của mẹ thôi, ngoài ra không có gì quan trọng cả!. – Dung lúng túng trả lời.
      - Thật là không có gì sao?!. – Trí nheo mắt nhìn Dung chăm chú.
      - Vâng!. Bộ có chuyện gì àh?!.
      - Không! Chẳng có gì cả, anh chỉ muốn hỏi em vậy thôi!. Hình như em có vẻ như quen biết hắn thì phải. – Trí cười ra vẻ tò mò.
      - Anh nói gì lạ vậy! Em làm sao mà biết anh ấy chứ!. – Dung cười ngó lơ.
      Trí yên lặng nhìn Dung không nói gì, hắn biết rằng Dung đang nói dối, với đầu óc thông minh như hắn không thể nào mà không nhận ra được, nhất định Dung đang che giấu chuyện gì đó, hắn rất ghét là ai dối gạt hắn nhất là người mà hắn yêu thương. Hắn tự nhủ là sẽ không bỏ qua chuyện này.
      - Thôi! Tới lúc phải vào viện lo cho cha rồi, em chuẩn bị đồ đạc đi!. – Trí cười tươi rói.
      - Em chuẩn bị xong rồi, chỉ chờ mỗi anh thôi!. – Dung cười mỉm chi.
      - Không anh ở nhà, để anh kêu xe đưa em đi!
      - Sao vậy?! Tối hôm qua anh có nói là cùng em đi thăm cha mà!. – Dung thắc mắc.
      - Ùhm! Đúng là như vậy nhưng anh vừa chợt nhớ còn chút chuyện cần phải làm nên hôm nay không cùng em vào thăm cha được!. – Trí tỏ vẻ quan trọng. – Với lại có thể hôm nay thằng Dũng sẽ về nên anh muốn bàn với nó vài việc.
      - Ừh! Vậy cũng được, để mình em vào thăm cha, với lại có chị Nga ở đó chắc không có gì đâu.
      - Nhớ hỏi thăm bệnh tình của cha giúp anh nhé!.
      …….
      - Ủa! Nghe nói bữa nay mày với con Dung vào thăm cha mà?!. Sao giờ còn ở đây?. – Toàn thắc mắc.
      - Ở nhà bận chút chuyện nên em không đi!. – Trí trả lời bâng quơ mà không thèm nhìn mặt Toàn.
      - Vậy được, tối nay tao có hẹn với đám bạn đánh bài bên xóm Hạ Phân rồi, mày ở nhà coi chừng nhá!. Không biết hôm nay thằng Dũng có về không nữa?!.
      Trí yên lặng không nói gì, hắn trầm ngâm đi lên phòng.
      - Hừ!!. Mình nói mà nó không thèm nghe, riết rồi hết muốn ở cái nhà này. Mẹ chết rồi thì loạn lên hết cả. – Toàn càu nhàu quay lưng bước ra ngoài.
      ***
      Chiều tối, tại nhà ông Thái. Một bóng đen đang thập thò sau vườn, nhìn thấy tất cả cửa sổ đều sáng đèn thế mà chẳng thấy ai trong nhà. Zomom cảm thấy lạ, nếu như ở nhà chỉ còn mình Trí thì tại sao lại mở sáng đèn như thế?. Nãy giờ không thấy động tĩnh gì chắc Trí đã ngủ say, chợt nghĩ sẽ dễ dàng điều tra hơn nếu như đèn cứ mở sáng như vậy, Zomom không còn ngần ngại gì nữa, anh vòng ra phía sau vườn lẻn vào cửa sau nhà ông Thái.
      Khi bóng Zomom vừa khuất. Từ nơi căn phòng nhỏ sau vườn, một bóng đen khác xuất hiện, trên tay hắn cầm một cây kéo khá to, hắn mỉm cười khe khẽ.
      Zomom lén lút kiểm tra khắp nơi trong nhà ông Thái, đều không có kết quả gì khả quan, bỗng nhiên tất cả mọi nơi đều mất điện làm Zomom giật nảy mình, một màu đen tối bao trùm tòa nhà, anh vội vàng kiếm bật lửa, không hiểu sao trong lòng cứ cảm thấy hồi hộp lạ, linh tính mách bảo cho anh biết rằng không an toàn chút nào khi trong hoàn cảnh này, phải nhanh chóng rời khỏi nơi này thôi.
      Mò mẫm mãi Zomom mới xuống được tầng trệt, anh men theo lối đi ra phòng khách, hoàn toàn im ắng. Bây giờ chỉ còn vòng xuống bếp rồi lòn ra cửa sau nữa thôi là anh có thể thoát khỏi cái nơi quái quỷ này. Cánh cửa sau cuối cùng cũng hiện ra trước mắt, Zomom thận trọng mở cửa, bất chợt anh nhớ ra rằng khi vào đây anh không hề đóng cửa tại sao bây giờ cửa lại đóng. Không để cho anh suy nghĩ thêm một cánh tay từ trong bóng đêm đằng sau choàng tới vòng lấy cổ anh siết mạnh và kéo lùi anh về phía sau, Zomom cố gắng vùng vẫy nhưng do mất thế nên không thể nào giằng lại được, cuối cùng anh đành đẩy mạnh thân mình về phía sau theo thế kéo của tên lạ mặt kia, cả hai cùng té ngửa ra đất, vì thân mình Zomom đang đè lên hắn nên sẵn tay anh thụi mấy chỏ vào cạnh sườn của hắn nhưng hắn vẫn không buông ra, Zomom vẫn tiếp tục đánh vào sườn hắn. Bất ngờ tên này đưa lên một vật gì đó nằm trong tay hắn, anh chưa kịp nhìn ra đó là vật gì thì nó đã cắm phập vào ngực anh rồi. Zomom hét lên đau đớn, sau đó hắn rút mạnh vật đó ra làm máu phún khắp nơi khiến Zomom gào thét điên cuồng. Còn chưa hết hắn tiếp tục đâm thêm vài nhát nữa vào giữa ngực anh cho đến khi anh không còn giãy giụa. Giây lát sau, hắn từ từ buông Zomom ra, bây giờ anh ta chỉ còn nằm đó chờ chết mà thôi, mồm hộc ra từng ngụm máu, trong bóng tối mờ mờ Zomom cố gắng nhìn kỹ tên hung thủ nhưng đã quá trễ, mắt anh từ từ nhắm nghiền cho đến khi tắt thở.
      Một tia sét giữa trời xẹt ngang qua vườn hoa Sứ hắt ánh sáng xanh lét vào nơi cửa sau nhà ông Thái, để lộ rõ hẳn khuôn mặt lạnh lùng và tàn nhẫn của Trí, tay hắn vẫn còn cầm cây kéo dính đầy máu tươi và một vài vệt máu dính trên hai tay áo hắn. Kế đó, hắn lấy trong túi áo ra một cái lọ thủy tinh nhỏ, bên trong có một cánh hoa Sứ màu trắng tím, hắn cạy miệng của Zomom ra và cho cánh hoa ấy vào.
      - Xin lỗi nhé! Chỉ tại số của mày đen đủi thôi, có trách thì nên trách số phận ấy!. – Trí cười nhẫn tâm.
      Sau khi bỏ cánh hoa Sứ vào miệng Zomom, Trí liền nạy vài miếng da trán của nạn nhân rồi bỏ lại vào lọ thủy tinh.
      - Hì hì!. Cho dù mày có thành ma quỷ cũng không hại được tao đâu!.
      Sau đó, hắn kéo xác Zomom ra ngoài vườn, đến một nơi mà ở đó hắn đã đào sẵn một cái hố khá lớn, sau khi chôn cất thi thể xong hắn tháo bao tay bằng nhựa ra và đốt ngay tại chổ.
      - Không ngờ cái cảm giác giết người lại thích thú như vậy. Ha ha ha….!. – Tiếng cười của Trí văng vẳng khắp vườn hoa Sứ.
      Tập 19: Ngày Về
      Sáng ngày hôm sau. Trước cổng nhà ông Thái. Một bóng người quen thuộc vận bộ đồ tây màu trắng ngày xưa ấy đang mở cổng bước vào, tiếng âm thanh cửa sắt như in dấu tâm tư của một người xa nhà.
      Bước về phía vườn hoa Sứ, đảo mắt nhìn vào thành đá ngày xưa, nơi mà mười mấy năm trước có đôi tình nhân trẻ đã ngồi và nói lời chia tay với nhau. Cảnh tượng ngày đó như hiện lên trước mắt Dũng, anh nhớ như in những lời nói của Nhạn khi đó nhưng anh không thể nào ngờ được rằng cô đã quên đi lời ước hẹn năm xưa.
      Đưa tay vuốt ve những cánh hoa Sứ, Dũng thì thầm.
      - Lâu lắm rồi mới gặp lại tụi bây. Có nhớ tao không?.
      Một làn gió nhẹ thổi qua vườn hoa Sứ, khiến những cánh hoa đong đưa trong gió như đang reo vui mừng một người thân quen mới vừa trở về, vô tình làn gió ấy thổi những đám tro tàn của đêm hôm qua đến gần đôi chân Dũng.
      Vẫn còn một mẫu nhựa vương chút máu khô chưa cháy hết. Anh cúi xuống nhặt lên xem xét.
      - Gì thế nhỉ?. Hình như có ai đã đốt cái gì đó ở đây thì phải?. Đây là gì? Không lẽ là máu sao?!. – Dũng nheo mắt nhìn kỹ vết máu đã khô.
      - Này!!. Anh làm gì đứng đó thừ người ra vậy?!. Vào nhà đi chứ. – Tiếng Lan gọi vọng từ ngoài vào.
      Bị tiếng gọi của Lan làm cắt ngang dòng suy nghĩ, anh vội bỏ mẫu nhựa vào túi áo và bước ra khỏi vườn hoa Sứ. Vừa ngay lúc đó một âm thanh xa thẳm không biết từ đâu thì thầm vào đôi tai Dũng.
      - Anh… đã …trở về …rồi!. – Giọng nói nửa như vui mừng nửa như buồn bã khiến Dũng chấn động tâm can.
      Tim Dũng chợt rung động mạnh, anh quay phắt lại nhìn xung quanh. Vài khắc trôi qua để lại vô vàn nổi thất vọng, xung quanh hoàn toàn yên lặng như chưa hề có gì xảy ra. Mặt Dũng không giấu được nỗi buồn vô hạn.
      - Mình nhớ cô ấy quá rồi, chỉ là ảo tưởng mà thôi! – Dũng chán nản quay đi.
      Khi Dũng vừa đi khuất, từ trong vườn hoa Sứ nơi bị che khuất khỏi ánh mặt trời có một hình bóng lúc tỏ lúc mờ không biết đã xuất hiện ở đây từ khi nào. Chừng vài giây sau hình bóng ấy bỗng tan đi trong gió.
      ***
      Vài giờ sau đó tại nhà xác bệnh viện huyện Long Mỹ. Dũng và Lan được một y tá nam đưa vào phòng nhận xác. Sau khi y tá nam mở tấm chăn che mặt nạn nhân cho cả hai người xem. Lan không khỏi bàng hoàng trước thi thể của mẹ chồng, cô xúc động lấy tay che miệng và có vẻ như muốn buồn nôn.
      - Em ra ngoài trước đi, anh muốn ở với mẹ một lát!. – Dũng từ tốn.
      Lan gật đầu không nói gì và lặng lẽ đi ra ngoài cùng với y tá nam để lại mình Dũng đứng bên xác bà Bích.
      Dũng lặng lẽ nhìn mẹ, đôi vai rung lên khe khẽ, anh quỳ gối xuống nắm lấy bàn tay đã lạnh của bà Bích.
      - Thưa mẹ! Con đã về. – Dũng thỏ thẻ. Anh áp má vào bàn tay của mẹ sụt sùi. – Tại sao lại như thế? Tại sao chứ?. Con chưa kịp mừng sinh nhật cho mẹ kia mà. Mẹ ơi! hu hu…!. Tại sao lại bỏ con ra đi như thế?.
      Dũng đưa tay còn lại lên vuốt khẽ mái tóc xơ xác của bà Bích. Khuôn mặt Dũng trở nên đầy căm hờn.
      - Con nhất định sẽ không tha thứ cho kẻ đã làm mẹ ra nông nổi này đâu! Mẹ hãy yên tâm mà nhắm mắt đi.
      Để tay bà Bích lại vị trí cũ. Dũng lau nước mắt khẽ đứng dậy nhìn mặt bà Bích lần cuối rồi lặng lẽ quay lưng bước ra ngoài.
      Vừa mở cửa bước ra ngoài, Dũng bắt gặp một toán cảnh sát khoảng bốn năm người đứng trước cửa. Một người trong nhóm cảnh sát bước tới hỏi Dũng.
      - Xin lỗi! Anh có phải là Dũng con trai thứ ba của nạn nhân không?!.
      - Phải! Là tôi đây! Có chuyện gì sao?!.
      - Vậy xin mời anh về sở, chúng tôi có vài chuyện cần hỏi anh, mong anh vui lòng hợp tác cho!.
      - Này các người có cần quá đáng như vậy không? – Lan lên tiếng phản đối. – Anh ấy chỉ vừa mới biết mẹ mình qua đời. Các người đâu cần phải gấp gáp như vậy?!.
      - Xin lỗi mọi người, chúng tôi chỉ làm theo lệnh của cấp trên đưa xuống mà thôi!
      - Không sao đâu! Tôi cũng muốn biết một số chuyện về vụ án của mẹ mình! Tôi sẽ đi với các anh.
      - Nhưng…! – Lan bất ngờ trước hành động của Dũng.
      - Em cứ vào thăm cha trước đi!. Anh có chuyện phải đi với họ, có gì anh sẽ vào thăm cha sau. – Nói xong Dũng quay lưng đi theo nhóm cảnh sát để lại mình Lan đang nhìn dõi theo.
      ***
      Tại Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Huyện Long Mỹ. Theo hướng dẫn của viên cảnh sát trẻ, Dũng đến trước cửa một căn phòng có tấm biển đề “Phòng Cảnh Sát Trưởng” trước mặt. Anh mở cửa bước vào, căn phòng có vẻ khá tối so với bên ngoài, có một bóng người đang ngồi sau bàn làm việc và quay hướng lưng ghế về phía anh. Dũng còn chưa biết nói gì thì…
      - Anh cứ ngồi thoải mái đi! Không sao đâu!.
      Dũng kéo ghế ngồi xuống, người vừa lên tiếng quay mặt lại đối diện với anh, hắn đưa tay bật chiếc đèn để bàn gần đó lên. Dũng trố mắt tỏ vẻ bất ngờ.
      - Là anh sao? Tại sao anh lại ở đây?!.
      - Tại sao tôi lại không thể ở đây?. – Tín mỉm cười tươi rói.
      - Tôi thật sự không hiểu? – Dũng nheo mắt nhìn Tín.
      - Không có gì là không thể cả Dũng àh!. – Tín từ tốn. Anh cười nhìn Dũng và tiếp tục nói. – Ngày trước khi gặp anh ở tỉnh thành, tôi chỉ là một viên trung úy bình thường không có gì đặc biệt cả. Thế mà bây giờ anh xem này, tôi đã là một thiếu tá rồi đấy!. Và tôi đang có một vụ án cực kỳ khó khăn ở đây, đáng buồn hơn là vụ án này lại có liên quan đến gia đình anh!.
      - Không ngờ! Chỉ mới không gặp 5 năm thôi mà anh đã lên tới chức thiếu tá rồi! – Dũng gật đầu trả lời. – Tôi cứ nghĩ người mà mình sắp phải đối mặt là một tay cảnh sát trưởng già khó khăn chứ.
      - Này! Anh bạn, anh định mỉa mai tôi đây hả! Anh dám chê tôi già sao?! – Tín ra vẻ nghiêm nghị nhìn Dũng chăm chú.
      - Thôi mà! Anh tưởng tôi sợ hay sao mà hù dọa kiểu đó?. Chừng ấy năm mà anh vẫn không thay đổi nhỉ? – Dũng nhếch mép cười ngó lơ. – Mà sao anh biết họ là người nhà của tôi vậy? Có thể tiết lộ một chút được không?. – Dũng tò mò hỏi.
      - Cũng chỉ là tình cờ thôi, tôi đang điều tra một số cái chết bí ẩn, những nạn nhân đã chết đều là thành viên trong nhà anh, và mới đây nhất là cái chết của mẹ anh. Trước đó tôi đã điều tra kỹ mọi lý lịch của mỗi người và thế là tôi có cái tên của anh, còn một điều khá ngộ nghĩnh là cả tỉnh Cần Thơ này chỉ có mỗi anh tên Nguyễn Lê Dũng mà thôi?.
      - Thì ra là vậy, anh có vẻ thông minh ra đấy! – Dũng cười mỉm.
      - Thôi! Chúng ta nên tập trung vào vấn đề chính đi. – Mặt Tín trở nên nghiêm trọng.
      - Được! Nếu đôi bên đã là bạn với nhau thì anh cứ nói thẳng mọi vấn đề, không cần phải e dè đâu!. – Giọng Dũng trầm hẳn đi.
      - Anh biết Nhạn chứ?.
      - Có liên quan tới Nhạn sao? – Dũng trợn mắt nhìn Tín kinh ngạc.
      - Rất tiếc phải trả lời với anh rằng có! Không những liên quan mà còn có thể cô ấy chính là thủ phạm gây ra hàng loạt cái chết bí ẩn.
      Câu nói của Tín khiến Dũng bàng hoàng, anh đứng dậy níu lấy vai Tín và giục.
      - Không thể nào? Làm sao anh biết được Nhạn chứ? Anh biết cô ấy đang ở đâu àh?! Hãy làm ơn nói tôi biết cô ấy bây giờ ở đâu?!.
      - Ấy ấy!! Anh bình tĩnh đã, tôi chỉ nói là có thể thôi mà chứ có nói là chính cô ấy đâu. Với lại cô ấy bây giờ ở đâu chúng tôi còn chưa biết kia mà!. – Tín cố trấn tĩnh Dũng, anh không ngờ Dũng lại có phản ứng mạnh như vậy.
      - Xin lỗi! Tôi hơi mất bình tĩnh. – Dũng từ tốn. – Có điều tôi không hiểu tại sao anh lại nghĩ rằng Nhạn có thể là hung thủ đã giết mẹ tôi? Anh có biết rằng cô ấy đã bỏ đi mười mấy năm rồi không? Tôi đã cố gắng tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không có tin tức gì? Mẹ cô ấy thì đã hóa điên, cô ấy dường như là biến mất khỏi thế gian vậy?.
      - Dũng àh! Rất tiếc phải cho anh biết rằng cô ấy không hề bỏ đi! Điều này có lẽ anh phải đích thân hỏi lại người nhà của anh thì sẽ biết rõ hơn.
      - Ý anh là sao? Cô ấy không hề bỏ đi àh! – Dũng ngơ ngác.
      - Phải! Cô ấy không hề bỏ đi! – Tín gật đầu đáp lại.
      - Tín àh!. Nếu xem tôi là bạn! Xin anh hãy cho tôi biết rằng chuyện gì đã xảy ra, tôi hoàn toàn không hiểu gì cả. – Ánh mắt Dũng tỏ vẻ khẩn trương.
      Tín thở dài đứng dậy mồi điếu thuốc rồi quay lưng bước về phía cửa sổ đẩy tấm màn cửa ra để ánh sáng lọt vào căn phòng, kế đó anh gác tay thành cửa sổ nhìn những hoạt động đang diễn ra bên ngoài và nói.
      - Nếu anh thật sự muốn nghe! Tôi sẽ nói rõ ràng hơn!.
      …….
      Thời gian không lâu sau đó.
      - Tôi hiểu rồi! rất cảm ơn anh!. – Dũng từ tốn. – Và vì thế cho nên anh nghĩ Nhạn vẫn còn sống và đang gieo rắc nỗi kinh hoàng cho gia đình tôi?. Anh nghĩ tôi sẽ tin chuyện hoang đường này sao?.
      - Anh không cần phải gắng gượng như vậy! Tôi biết trong lòng anh đang rất khó chịu và không dám tin đó là sự thật.
      - Có là sự thật hay không thì tôi sẽ tự tìm hiểu. Rất cám ơn anh về cuộc nói chuyện vừa rồi!. – Nói xong Dũng quay lưng bước ra phía cửa.
      - Khoan đã Dũng! – Tín lên tiếng.
      - Còn chuyện gì nữa sao? – Dũng trả lời nhưng không hề quay lưng lại.
      - Nếu đó là sự thật thì xin anh hãy giúp chúng tôi! Chúng tôi cần phải đưa vụ án này ra ánh sáng. Tôi biết là anh rất khó xử nhưng đừng để tình cảm làm lu mờ đi lý trí của mình.
      - Còn gì nữa không? – Dũng gắt.
      - Không! Anh có thể đi rồi!
      Dũng mở cửa nhưng không bước ra, sau một thoáng suy nghĩ anh nói.
      - Mong rằng đó không phải là sự thật như anh nói! Chào anh!.
      Sau khi Dũng đi khỏi, chỉ còn Tín đứng lặng lẽ trong phòng. Rít nhẹ làn hơi thuốc anh thì thầm.
      - Tại sao lại phải che giấu cảm xúc của mình chứ?. Đâu cần phải như thế, anh không thể chấp nhận được sự thật sao?. Tội nghiệp, không ngờ có kẻ còn đáng thương hơn mình. – Tín mỉm cười chua chát.
      Tập 20: Sự Thật
      Buổi trưa hôm ấy, tại nhà ông Thái.
      - Này Trí! Đi lên phòng với anh, có chuyện muốn nói với mày!. – Toàn nói rõ to.
      - Chuyện gì chứ? Tại sao không nói ở đây cho rồi!.
      - Cứ lên phòng anh đi ắt sẽ biết.
      …….
      - Mẹ chết rồi, cha thì điên điên khùng khùng. Tao nghĩ mình nên bàn đến chuyện chia gia tài đi là vừa!.
      - Hừ! Cái đầu của anh chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi sao?. – Trí càu nhàu.
      - Thôi mà!. Đừng đạo đức giả nữa, anh biết chú mày cũng đang hăm he gia sản của cha mà!.
      - Anh cũng không ngu ngốc lắm nhỉ?. – Trí cười mỉa mai.
      - Khà khà! Anh nói đúng ý chú mày rồi chứ gì!.
      - Mà này! Sao không chờ thằng Dũng cùng bàn? Chỉ có tôi với anh thôi sao?.
      - Hừ! Thằng đó mà bàn cái gì! Với lại cha vợ nó cũng giàu có thấy mồ, cần gì cái của cải này nữa.
      - Hì! Anh vẫn còn hờn chuyện cũ sao? Anh em trong nhà sao mà thù dai thế? Con Nhạn đã chết lâu rồi mà?.
      - Đừng có nhắc nữa!. Mỗi lần nói đến là tao thấy bực mình. Mẹ kiếp nó chứ! Chỉ vì một đứa con gái thôi mà nó coi thường anh nó! Nếu biết ngày xưa cha cũng muốn làm thịt con Nhạn thì tao cũng chẳng cần! Làm như là quý lắm cuối cùng cũng chết tức tưởi.
      - Thôi mà…. – Trí vừa định mở miệng thì…
      - Kẹẹẹt..ẹt…!! – Cánh cửa phòng từ từ mở hẳn ra để lộ một bóng dáng quen thuộc. Không khí trong căn phòng trở nên sầu lắng lạ thường.
      Là Dũng, đứng trước cửa phòng không nói gì mà chỉ thẫn thờ lặng nhìn họ, đôi mắt đỏ hoe trào hẳn một dòng lệ chảy xuống má.
      - Dũng! Em đã về rồi àh?! – Trí bỗng lên tiếng.
      - Là thật sao? – Khuôn mặt Dũng trở nên ngờ nghệch đáng thương, anh tựa hẳn lưng vào tường, ngồi phịch xuống đất. – Tất cả đều là sự thật sao?.
      - Em làm sao vậy Dũng? Em đừng nghe anh cả nói bậy bạ, hoàn toàn chẳng có gì cả?. – Trí cố trấn an.
      - Anh im điii…!!!. – Dũng đột nhiên hét toán lên. – Tại sao….?!!! Tại sao chứ hảả…?!!! Trước khi tôi đi anh có hứa là sẽ trông chừng Nhạn giúp tôi!! Tại sao anh không làm được? Tại sao?! Tại sao?!!… Tại sao??!!!…. – Dũng tức tưởi nghẹn ngào ghì chặt đôi vai Trí lay mạnh.
      - Thằng khốn mày có chịu thôi đi không hả?!!. – Toàn quát. – Chỉ là một đứa hầu thối tha mà làm như cha mẹ chết không bằng!!.
      Dũng buôn vai Trí ra và đứng dậy nhìn Toàn, khuôn mặt anh tràn đầy sự phẫn nộ.
      - Anh vừa nói cái gì?!.
      - Tao nói đó thì sao?! Mày biết con Nhạn chết ra sao không?!. Nó treo cổ chết đấy!! Chính cha đã làm chuyện này, ông ấy đã hãm hiếp con Nhạn yêu quý của mày đó!!. Liệu thằng Trí có cản nổi không?!!.
      - Im điiii! Đồ khốn….!!! – Dũng lao vào nắm lấy cổ áo của Toàn xốc mạnh.
      - Sao?! Muốn đánh tao hả thằng mất dạy?!. Đánh đi!! Mẹ kiếp mày…!!.
      Dũng không nói gì, anh buông Toàn xuống và ngó lơ chỗ khác. Bỗng…
      - Chát..át…!!! – Toàn tát thật mạnh vào má Dũng và quát. – Không dám đánh hả thằng chó!!.
      Dũng không thèm quay mặt lại, tay anh nắm chặt hình nắm đấm.
      - Chát…chát…chát…!!! – Toàn tán thêm vài cái nữa vào mặt Dũng. – Sao thế?!! Tức lắm hả?! Đánh lại đi chứ?!!.
      Vừa định tán thêm vài cái nữa thì bị Trí nắm lấy tay hắn giằng lại.
      - Đủ rồi!! Anh định đánh nó chết mới chịu hay sao?!. – Trí gắt.
      - Hừ!!. Thứ chó như nó có chết cũng chẳng ai quan tâm!!. – Toàn hất tay Trí ra và chỉ vào mặt Dũng.
      - Anh đi xuống phòng khách đi! Để tôi ở đây cố gắng khuyên nó!! – Trí từ tốn.
      - Làm gì thì làm! Xong rồi thì kêu nó xéo khỏi phòng tao! Ở đây không có chổ cho thứ mất dạy như nó!!. – Nói xong Toàn quay lưng đi khỏi phòng.
      ……
      - Đã bình tĩnh chưa?. Sao lại ra nông nổi này? Bộ ở sở cảnh sát có chuyện gì àh?.
      - Đến lúc này mà anh còn hỏi tôi điều này sao?! – Dũng nhếch môi khinh khỉnh, anh vẫn không thèm nhìn mặt Trí. – Làm ơn kể hết cho tôi nghe rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào?!.
      - Thật ra mọi chuyện ngày trước anh cũng không thể nào ngờ được Dũng àh!. Anh đã cố gắng bảo vệ con Nhạn khỏi bàn tay của anh cả nhưng chuyện cha đã làm với Nhạn thì anh hoàn toàn không biết. – Trí tỏ vẻ buồn bã. – Còn chuyện Nhạn tự vẫn chết thì sau này anh và anh cả mới được nghe mẹ kể lại, chứ lúc đầu thì bọn anh cũng tưởng là Nhạn bỏ đi như em thôi. Vì thế chớ nên gây gỗ với anh cả làm gì cho gia đình xào xáo.
      - Đừng nói tới anh ấy! – Dũng gắt. – Kể từ bây giờ tôi với anh ấy không còn là anh em gì nữa.
      - Chẳng lẽ em muốn cha tức chết hay sao? Cha vì chuyện mẹ chết đã tâm thần phân liệt rồi, bây giờ em làm như vậy nữa thì gia đình này biết sẽ ra sao?!.
      - Chuyện đó tôi tự biết lo, anh không cần bận tâm! Cảm ơn anh! Tôi không còn tin tưởng anh được nữa rồi.
      Nói xong Dũng quay lưng bước đi ra khỏi phòng để lại một mình Trí đứng đó.
      - Khà khà! Khỏi phải lo, mày chẳng còn cơ hội nào để gặp lại nó đâu Dũng àh! Cuối cùng chỉ còn ta là được hưởng cái gia tài này mà thôi! Ha ha ha…!!. – Trí nhếch môi cười thầm, nét nham hiểm in đầy trên mặt.
      ***
      Chiều, trời bắt đầu sẫm tối. Tại nhà ông Thái.
      - Anh định đi đâu nữa vậy?! Sắp tới giờ cơm rồi. – Nga hỏi khi thấy Toàn chuẩn bị ra khỏi nhà.
      - Không ăn!! Hôm nay tôi có hẹn với mấy đứa bạn bên xóm Hạ Phân rồi! – Toàn càu nhàu.
      - Lại chuyện gì nữa đây! Mọi hôm trước khi đi chơi anh vẫn ăn cơm chiều mà?!.
      - Tôi không thích ngồi ăn chung với thứ mất dạy, tôi đi đây, khỏi chờ cơm!!. – Toàn phẩy tay bước ra ngoài.
      - Hừ! Mới vừa về đã phải ăn cơm một mình. Cả đám phụ nữ thì kéo nhau vào bệnh viện lo cho cha mấy người, còn mấy người thì sung sướng muốn đi đâu thì đi!. – Nga cằn nhằn buông cả đũa.
      ***
      Hai giờ sau đó, tại khu rừng nhỏ gần xóm Hạ Phân. Toàn lê từng bước vừa đi vừa lảm nhảm, hai tay hắn rúc vào trong áo khoát, mặt mày xanh ngắt dường như có chuyện gì đó không ổn xảy ra với hắn.
      - Mẹ kiếp!! Sao hôm nay trời lạnh thế này? Hừ…hừ…!. Mấy cái thằng xe ngựa không biết biến đâu hết rồi?.
      Hắn chợt nhớ đến khi hắn vừa đi qua khỏi bờ hồ gần nhà, nơi mà ngày xưa xác Nhạn được dìm xuống. Tự nhiên lúc đó gió thổi rất mạnh, cứ phà vào người hắn khiến hắn không thể nào đứng ngay được, hắn bỗng cảm thấy ớn lạnh, nếu lỡ hồn ma Nhạn mà hiện lên chắc hắn sợ đến độ mà lăn ra chết mất. Cũng may, đi miết rồi cũng gần tới xóm Hạ Phân, hắn nghĩ chắc sẽ không có chuyện gì đâu.
      - Xào… xạt….!!! – Gió bắt đầu thổi mạnh.
      - Cái quái gì thế?. Sao gió cứ thổi mãi thế này?. – Hắn khẽ càu nhàu.
      Ánh sáng nhẹ phía trước bỗng có gì đó thay đổi, từ màu xanh xám chuyển thành màu tím nhạt, mắt hẳn trở nên đờ đẫn nhưng gió cứ táp vào mặt hắn khiến hắn không còn nhìn rõ nữa. Đột nhiên hắn nghe tiếng thở nhẹ của một cô gái trẻ, hắn cố tránh gió nhìn xung quanh.
      - Ai?!. Là ai đó?!!. – Hắn hỏi to nhưng hoàn toàn yên lặng, không có ai trả lời hắn.
      Từ đằng xa trước mặt hắn, một bóng hình xuất hiện. Tuy là rất xa những hắn vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng bóng dáng đó là một cô gái tóc dài. Bất giác hắn cảm thấy sợ hãi, liệu đó có phải là hồn ma của Nhạn không?. Gió vẫn cứ tiếp tục xốc vào mặt khiến tầm nhìn của hắn nhòa đi, đến khi gió ngừng thổi hắn mới có thể ngẩn mặt lên mà nhìn, trong thoáng chốc cái bóng ấy đã đứng trước mặt hắn và chỉ cách hắn có vài phân, tóc dài xõa che cả mặt nhưng hắn vẫn còn thấy rõ xuyên qua đám tóc có một con mắt đang nhìn hắn chằm chằm.
      Mặt cắt không còn một chút máu, hắn quay đầu chạy thục mạng. Hắn cứ cắm đầu chạy, chạy mãi nhưng cứ như là bóng ma ấy dính đằng sau lưng hắn vậy.
      - Cậu… cả… không… chơi… với…. con…. sao?. Không… phải… ngày… xưa…. cậu… thích… vậy…. àh?.
      Âm thanh đó cứ thì thầm vào tai khiến hắn càng kinh hãi hơn.
      - Đừng mà!! Đừng mà!! Trời ơi ai cứu tôi với…!!!.
      Bỗng phía trước có một bóng người đang đứng, Toàn mừng rỡ chạy đến. Nhưng khi đến càng gần hắn càng thấy bóng dáng người này rất đỗi quen thuộc, bỗng hắn bất ngờ kêu lên.
      - Trí đó hả?! Trời ơi cứu anh với, con Nhạn nó muốn lấy mạng anh!!.
      Đúng là Trí, hắn đứng đó nhoẻn miệng cười với Toàn. Bất giác Toàn chột dạ, điều gì đã khiến Trí bình thản như vậy, mặt hắn không hề tỏ ra sợ hãi khi nghe Toàn nhắc đến Nhạn. Mặc kệ, Toàn không muốn suy nghĩ nhiều, chỉ cần có người cứu hắn là được, hơn nữa người này lại là anh em với hắn vậy thì hắn còn cần gì hơn nữa chứ.
      Toàn chộp lấy cánh tay Trí vồn vã.
      - Chạy mau đi!! Hồn ma con Nhạn ở phía trước đấy!.
      - Bình tĩnh đi! Không cần phải chạy đâu. Có em ở đây rồi! – Trí từ tốn.
      - Là sao?!! – Toàn ngơ ngác.
      - Xào…. xạt…!! – Gió lại bắt đầu thổi mạnh. Toàn ôm lấy bờ vai của Trí thở mạnh, hắn không hiểu tại sao Trí lại gan lì như thế, không lẽ cả ma Trí cũng không sợ.
      Bóng của Nhạn bắt đầu xuất hiện từ đằng xa, không hiểu sao khi thấy Trí, bóng của Nhạn dường như lựng khựng không dám tới gần.
      - Sao vậy?! Không dám tới gần tao àh?! – Trí lớn tiếng.
      Điều này làm Toàn kinh ngạc, không ngờ khi gặp Trí hồn ma của Nhạn lại trở nên rụt rè như thế.
      - Chính tao đã hại mày chết đấy!! Mày không thù hận tao sao hả?!! Đến đây đi chứ!!.
      Dường như lời thách thức đã có tác dụng, bóng Nhạn vụt lao đến chỗ Trí và Toàn, cô đưa bàn tay đầy móng vuốt vồ lấy Trí nhưng….
      - A…a…a….a!!! – Tiếng thét thất thanh vang lên từ nơi xa thẳm.
      Bóng Nhạn bị văng thẳng ra xa ngược lại với hướng cô vừa lao tới. Toàn hoàn toàn không hiểu vì sao?. Cùng lúc đó bóng Nhạn cũng tan biến đi cùng với âm thanh trong gió.
      - Lũ… khốn… nạn!!! Tôi… sẽ… không… tha… thứ… cho… những… gì… các… người… đã… làm… đâu…!!!.
      …….
      - Chuyện gì vừa xảy ra khi nãy vậy Trí?! Tao hoàn toàn không hiểu!. – Toàn tò mò.
      - Hì! Anh không nhớ hồi đó có lần em đi nghỉ mát ở núi bà Châu Đốc sao?.
      - Ý mày là sao chứ? Tao nhớ lúc đó mày có đi… Đúng rồi!!. Lúc đó mày đi hết nửa năm mới về, chẳng lẽ?!.
      - Đúng vậy! Em đến đó là có mục đích! Vì sợ một ngày nào đó con Nhạn sẽ trả thù nên em kiếm thầy để học cách trị tà ma. Cuối cùng em tìm được một ông thầy và xin học vài chiêu! Bây giờ lưng em có xăm hình phật bà Quan Âm bằng mực tàu pha máu chó mực đố ma nào mà dám sớ rớ.
      - Thì ra là vậy! Chú mày cũng khôn ra phết nhỉ? Ha ha…!!
      Cả hai cùng cười to nhưng sau đó Toàn chợt phát giác rằng dường như có điều gì đó không hợp lý ở đây. Trí đi cách đây đã lâu còn chuyện sau này thì do mẹ kể nên mới biết được, không lẽ Trí biết trước mọi chuyện hoặc tất cả là do Trí sắp đặt. Toàn nhớ cái ngày mà Nhạn chết hắn không có ở nhà mà là qua bên xóm Hạ Phân đánh bài với đám chiến hữu và lúc đó thằng Sơn **** Thúi có nói rằng Trí đã hỏi thăm từ trước và còn mượn vài lọ Dâm Dương Hoắc Nhục Dung Tửu, chỉ vì lúc đó khá say nên Toàn quên béng đi chuyện ấy. Bây giờ nghĩ lại hắn cảm thấy không bình thường.
      - Thảo nào ban nãy mày nói chính mày đã hại con Nhạn! – Mặt toàn trở nên căng thẳng. – Thì ra mọi chuyện từ trước đến giờ đều do mày sắp đặt!.
      - Ha ha ha!! Bây giờ tôi mới thật sự thấy anh thông minh đấy Toàn ạh!!. – Trí cười lớn. – Nhưng đã quá muộn rồi!.
      - Ọc…!!! – Không biết từ khi nào Trí đã cầm sẵn một cây kéo khá to, hắn đâm thẳng vào bụng Toàn.
      - Mày?!! Sao mày dám…?!. – Toàn gồng người cố chịu đựng, một tay ôm bụng một tay ghì lấy vai Trí. Hắn phát giác bộ đồ tây màu trắng mà Trí đang mặc là của Dũng. Toàn chấn động, mắt trợn trắng nhìn thẳng vào mặt Trí. – Khốn nạn…!!! Mày định hại luôn thằng Dũng sao?.
      - Đó chính là lý do tại sao tôi không để cho con Nhạn giết anh! Vì điều đó không nằm trong kế hoạch của tôi!!.
      - Thằng trời đánh…!!! – Toàn vung tay định đấm vào mặt Trí. Nhưng….
      - Pụp…!! – Trí đưa tay rút mạnh cây kéo làm máu văng xối xả vào áo hắn.
      - A…a…a…a!!! – Toàn thét lên đau đớn.
      - Ọt…!! Hự…!! – Lần này Trí đâm thẳng cây kéo vào cổ Toàn.
      Cú đâm chí mạng này làm Toàn chết ngay tức khắc không còn gì để nói.
      - Xin lỗi nhé!! Gia tài của cha tuy lớn nhưng không đủ cho ba người đâu… Ha ha ha…!!!.
      Tiếng cười như ma quỷ vang vọng khắp rừng. Bỗng nhiên trời gầm lên dữ dội như tức giận vì con người quá tàn nhẫn.


      Hãy cảmơn bài viết của Admin bằng cách bấm vào "" nhé!!!

      Về Đầu Trang Go down

      Xem lý lịch thành viên http://vn-giaitri.5forum.net

      Tiêuđề

      Trinh nữ báo thù 4

      Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
      Trang 1 trong tổng số 1 trang
      .::Host up ảnh miểnphí: Clickhere! - Hướng dẩn sử dụng Diễn đàn:Clickhere!::.
      Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
      Diễn Đàn Giải Trí và Chia sẻ  :: Giải Trí :: Vui cười - Đọc truyện :: Truyện ma-
      Đăng nhập